Viết về Người lính Biên phòng

Google+ Pinterest LinkedIn +

Viết về Người lính biên phòng: Chúng tôi may mắn được sinh ra và lớn lên khi chiến tranh đã lùi xa, ngày đêm không còn phải chứng kiến cảnh máy bay thực dân Pháp và đế quốc Mỹ gầm rít trên bầu trời hay bom đạn cày xới mặt đất. Tất cả giờ đây là một màu xanh trù phú, tràn đầy sức sống, màu xanh của hi vọng, của tương lai: xanh của cây cối, cỏ hoa, của rừng, của biển, của những cánh đồng thẳng cánh cò bay…

(Tác giả: Nguyễn Thị Liên)

Đọc thêm:

Tản văn mùa lũ

Cảm ơn mẹ vì đã là mẹ của con

Để có được nền hòa bình, độc lập như ngày hôm nay triệu triệu đồng bào nhân dân Việt Nam đã phải đánh đổi bằng cả máu xương và nước mắt. Biết bao người đã mãi mãi nằm lại chiến trường để lại mẹ già, vợ dại, con thơ. Những người mẹ lưng đã còng, mắt đã mờ, chân đã yếu vẫn ngày ngày tựa cửa ngóng tin con. Có những người đã để lại một  phần thân thể ở chiến trường hay mang trong mình những mảnh đạn để rồi khi trái gió trở trời lại rên xiết trong đớn đau. Cả đất nước mãi mãi khắc ghi công lao của họ. Đó là những người con ưu tú của đất nước Việt Nam anh hùng.

Giành độc lập đã khó nhưng việc giữ độc lập lại càng khó hơn. Đúng vậy, ngày nay tuy đất nước đã hòa bình nhưng chúng ta phải đối đầu với thù trong giặc ngoài với âm mưu, thủ đoạn ngày càng tinh vi, xảo quyệt hơn. Đó là âm mưu diễn biến hòa bình, bạo loạn lật đổ, gần đây hơn là sự nổi dậy của “Hội thành đức chúa trời”, phái “Pháp luân công”…

Để gìn giữ từng tấc đất ngọn rau của tổ quốc phải có sự chung tay, góp sức của đông đảo nhân dân trong đó lực lượng bộ độ Biên phòng đóng một vai trò hết sức quan trọng. Nhân kỷ niệm 61 năm ngày truyền thống BĐBP (03/3/1959-03/3/2020) và 31 năm ngày BP toàn dân (03/3/1989-03/3/2020) tôi muốn viết về các anh – những người lính thời bình vẫn hi sinh thầm lặng cho cuộc sống ấm no, hạnh phúc của nhân dân.

Viết về Người lính Biên phòng

Viết về Người lính Biên phòng

Nhắc đến lực lượng bộ đội biên phòng trong tôi bỗng trào dâng bao cảm xúc: sự ngưỡng mộ xen lẫn niềm khâm phục và tự hào. Các anh đã để lại trong tôi và triệu triệu đồng bào cả nước bao tình cảm chân thành và sâu nặng. Bên tai tôi bỗng nghe văng vẳng mấy câu thơ:

“Những chiến sỹ biên phòng

Đứng chon von dưới trời cao biên giới

Chân đạp mây bay tóc vờn gió núi”

Hình ảnh những người chiến sỹ biên phòng trong lòng nhân dân thật đẹp, thật oai hùng, lẫm liệt. Nơi đầu sóng ngọn gió dẫu đêm đông giá buốt các anh vẫn cầm chắc tay súng bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Đọc thêm:

Những siêu thực phẩm kiểm soát lượng đường trong máu của bạn để chống lại bệnh tiểu đường

5 nguyên tắc tiết kiệm tiền của các tỷ phú, không biết phí cả đời

Nơi các anh đóng quân phần lớn ở những nơi xa xôi, hẻo lánh, biên giới, hải đảo, nơi có môi trường khắc nghiệt và điều kiện sống hết sức khó khăn, ngày đêm đối diện với bao hiểm nguy rình rập: nạn buôn lậu, bắt cóc buôn bán người, những kẻ ngày đêm gieo cái chết trắng… Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng tâm hồn các anh vẫn rất tinh tế, lãng mạn.

Tối tối bên ánh lửa bập bùng dưới những ngôi nhà sàn tay trong tay các anh hòa mình cùng đồng bào dân tộc cất lên những khúc hát, điệu xòe. Giai điệu bài hát “Chiều biên giới” lại vang lên

“Chiều biên giới em ơi

Có nơi nào xanh hơn

Như chồi non cỏ biếc

Như rừng cây của lá như tình yêu đôi ta”

Phải chăng tình yêu thương, tình đồng chí đồng đội, sức chịu đựng hi sinh đã giúp người lính vượt qua gian khổ và ở nơi ấy vẫn thấp thoáng những màu hoa.

“Đồn là nhà, biên giới là quê hương” không chỉ là câu nói cửa miệng mà đã ăn sâu trong tiềm thức của người lính biên phòng. Các anh cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc với đồng bào dân tộc, xem họ như anh em ruột thịt của mình. Các anh vừa là thầy giáo, vừa là bác sỹ, vừa là kỹ sư nông nghiệp…

Từ chỗ đồng bào dân tộc sống du canh du cư, các anh đã không quản ngại khó khăn cầm tay chỉ việc từ cách gieo trồng lúa nước, trỉa bắp, trồng rừng, từ bỏ cây thuốc phiện. Nhìn những ruộng lúa bậc thang vàng rộm, trĩu bông uốn mình dưới ánh nắng rực rỡ chúng ta càng hiểu hơn công lao của người lính biên phòng, bao nhiêu hạt lúa là bấy nhiêu giọt mồ hôi của người lính đổ xuống nơi này.

Đến với những bản làng xa xôi ấy chúng ta còn bắt gặp các anh trong hình ảnh những người thầy giáo đi gieo con chữ thắp lên bao hi vọng và ước mơ cho các em nhỏ vùng cao. Trong những lớp học dựng tạm mùa hè trời nóng như đổ lửa, mùa đông gió lùa qua vách nứa rét cắt da cắt thịt.

Dường như ánh mắt vô tư, trong sáng của các em học sinh đã tiếp thêm sức mạnh để các anh quên hết bao gian khổ đang bủa vây. Với các anh hạnh phúc là mỗi ngày được nhìn thấy các em học sinh đến lớp. Nhờ sự hi sinh của các anh mà ngày nay phần lớn đồng bào các dân tộc đã xóa được nạn mù chữ và có cuộc sống ổn định, ấm no, hạnh phúc.

Viết về Người lính Biên phòng

Viết về Người lính Biên phòng

Thật cảm động biết bao giữa cơn lũ đang ào ào kéo đến, nước cuồn cuộn chảy xiết, nhiều người tìm cách trốn chạy thì các anh lại đến kịp thời với nhân dân, kề vai sát cánh cùng họ.

Cảm phục biết bao hình ảnh người lính bất chấp cả hiểm nguy lao vào giữa dòng nước lũ để cứu người. Có biết bao chiến sỹ đã anh dũng hi sinh. Họ chính là những tấm gương sáng ngời về tinh thần “vì nước quên thân, vì dân phục vụ” xứng đáng với truyền thống anh bộ đội cụ Hồ.

Khi màn đêm buông xuống, giữa bạt ngàn trùng điệp của núi rừng, tiếng gió, tiếng suối chảy… cũng là lúc các anh đối diện với chính mình. Nỗi cô đơn bao trùm cả không gian. Các anh mơ về bữa cơm gia đình có tiếng cười con trẻ, mơ về một vòng tay ấm áp yêu thương. Ước mơ đó quá đỗi bình thường, giản dị nhưng với các anh sao quá xa xôi.

Một năm về nhà vài ba ngày phép khi yêu thương chưa kịp đong đầy đã vội vã rời xa để lại trong lòng kẻ ở, người đi ở một khoảng trống vô hạn. Có những người lính suốt mấy năm liền không biết đến cái tết ở quê nhà. Thoáng thấy hoa mai, hoa đào, chồng bánh chưng, bánh tét lòng cồn cào nỗi nhớ quê hương.

Nhớ bước đi chập chững, tiếng nói bi bô của con thơ, nhớ tiếng nói vợ hiền… Lần từng khuôn mặt người thân trong bức ảnh gia đình thì nỗi nhớ lại ùa về càng da diết khôn nguôi. Các anh đã dành trọn cả tuổi thanh xuân cho đất nước. Chính sự hi sinh thầm lặng của các anh đã góp phần giữ vững bầu trời bình yên cho dân tộc, cho nhân dân.

Ngày nay, nhân dân, đất nước Việt Nam mãi mãi khắc ghi công lao và sự hi sinh thầm lặng của các anh – những người lính biên phòng, những người đã góp phần không nhỏ trong công cuộc giữ nước và xây dựng nước.

                                                                                  Tác giả: Nguyễn Thị Liên – Bảo hiểm xã hội Hà Tĩnh.

Đọc thêm:   Góc nhỏ cà phê sáng
Share.