Vì sao phải chết??

Google+ Pinterest LinkedIn Tumblr +

Có vẻ cái chết đối với tất cả mọi người đều vô cùng đáng sợ và hầu như không ai muốn nhắc đến … vậy có ai chợt thắc mắc bâng quơ là vì sao phải chết hay chưa??

Vua Tề Cảnh Công đi chơi núi Ngưu Sơn, khi tới phía bắc quốc đô, thì ứa lệ, than thở:

– Đẹp thay nước ta! Cây cỏ tươi tốt, sum suê, dầm dề sương mai kia. Rồi đây ta phải chết mà bỏ nước này ư? Nếu tự cổ không ai chết (mà ta cũng sống hoài) thì ta quyết không bỏ nước này mà đi nơi khác.

Viên sử quan họ Khổng và Lương Khâu Cứ đi theo hầu, đều nhỏ lệ, tâu:

– Bọn hạ thần chúng tôi đội ơn đại vương mà ăn rau và thịt, thường được ngồi xe xấu ngựa còm, mà còn không muốn chết, huống hồ đại vương.

Duy có Án Tử đứng bên mà cười. Cảnh Công chùi nước mắt, quay lại hỏi Án Tử:

– Hôm nay quả nhân đi chơi mà xúc cảm sinh buồn. Khổng và Cứ đều khóc theo quả nhân, riêng ông cười là tại sao?

Án Tử đáp:

– Nếu bậc hiền tài cứ sống hoài thì đức Thái Công và Hoàn Công còn sống đến ngày nay. Nếu những người dũng cảm mà sống hoài thì các đức Trang Công, Linh Công còn sống đến ngày nay.

Nếu tất cả các vị đó còn sống đến nay thì nhà vua tất bận áo tơi, đội nón lá mà đứng ở giữa đồng, lo việc ruộng nương chứ đâu được nhàn hạ mà nghĩ tới chết như vậy? Nhà vua đâu được lên ngôi như vậy?

Nhờ cái lẽ thay phiên nhau kẻ ở người đi, nên ngôi vua mới tới đại vương. Đại vương chỉ vì vậy mà khóc thì quả là bất nhân quá. Thần thấy một ông vua bất nhân, lại thấy những bề tôi nịnh hót này, mới riêng cười thầm.

Cảnh Công xấu hổ, nâng chén rượu lên uống để tự phạt mình, rồi phạt hai người bề tôi kia mỗi người hai chén.

Nguồn: Sưu tầm – Trích Xung Hư Chân Kinh.
Đọc thêm những bài viết cùng chuyên mục. Hoặc ghé thăm Fanpage !
Đọc thêm:   Khoảng cách giữa con người và Thượng Đế

                                                                                                      

Share.

Tác giả

Nhất Tâm

Đời sương gió mãi vui cùng sương gió. Kiếp gió sương lại lăn lóc cùng với gió sương .. https://www.facebook.com/khoanglangmoingay/

1 phản hồi

  1. Pingback: Trung Tân Quán Bi Ký - Nguyễn Bỉnh Khiêm - Con người mới

Leave A Reply