Tình yêu Bằng Lăng tím

Google+ Pinterest LinkedIn +

(Tình yêu Bằng Lăng tím). Không biết tự bao giờ tôi đã yêu màu hoa tím Bằng Lăng. Có lẽ điều làm tôi thích thú nhất là cái cảm giác vừa chạy xe chầm chậm trên phố ngắm những chùm hoa Bằng Lăng đang khoe sắc vừa tha hồ hà hít bầu không khí đến căng lồng ngực.

Tác giả: Nguyễn Thị Liên

Nhiều hôm như để thỏa mãn cảm giác tham lam của mình, tôi phải tạt xe sang một bên vỉa hè, cứ thế thả hồn mình vào thiên nhiên. Những đóa Bằng Lăng tím nhắc tôi nhớ về những kỷ niệm của một thời đã xa – thời sinh viên hồn nhiên, trong sáng ngày nào

Đọc thêm: Mùa Lũ

Ngày trước trên sân trường tôi cũng có rất nhiều cây Bằng Lăng. Cứ mỗi độ Bằng Lăng bắt đầu thi nhau khoe sắc, lũ sinh viên xa nhà như chúng tôi lại í ới nhau chuẩn bị hành trang để trở về nhà sau một năm học kết thúc.

Đọc thêm:   Những câu nói cực 'hay' và 'chất' làm thay đổi cuộc đời bạn

Những chiều thứ bảy, chủ nhật nếu lũ bạn rủ đi chơi thì tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu và biện đủ lý do trước những câu hỏi xoáy của chúng nó. Đối với tôi được dạo bước dưới những tán Bằng Lăng là điều thích thú nhất. Không hiểu sao tôi lại mê mẩn nó đến thế.

Tình yêu Bằng Lăng tím

Tôi sẵn sàng khước từ tất cả những cuộc vui, những buổi tụ tập để hòa mình vào sắc tím nghe lũ ve sầu đang cùng nhau cất lên bản nhạc mùa hè, hay ngồi dưới dãy ghế đá vừa ngắm về một vùng trời xa vừa mơ màng về một tương lai phía trước.

Rồi cũng thât tình cờ, dưới hàng ghế đá và tán Bằng Lăng tôi đã quen anh. Tôi còn nhớ rất rõ hôm ấy anh vừa hoàn thành xong bài thi môn thể dục, vai áo anh còn ướt đẫm vạt mồ hôi, hơi thở còn lộ vẻ gấp gáp.

Đọc thêm:   Nhờ mẩu giấy nhỏ trong cuốn sách bị cháy dở, cậu học sinh nghèo không ngờ có ngày đổi đời

Rồi những lần gặp nhau…tình yêu đến không biết tự bao giờ, lặng lẽ đi qua những mùa hoa Bằng Lăng bung nở. Tôi cứ thế vô tư đón nhận những quan tâm, yêu thương và che chở của anh, không ồn ào, náo nhiệt mà chỉ gần gũi, nhẹ nhàng, ấp áp. Màu tím Bằng Lăng như minh chứng cho tình yêu thủy chung son sắt lứa đôi

“Bíp, bíp, bíp…” Tiếng còi xe ai đó phía sau làm tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi vội vàng xốc lại tay lái, lên xe ra về và chợt nhận ra hoàng hôn đã buông xuống tự bao giờ.

Tác giả: Nguyễn Thị Liên

Share.