Tản văn: Mùa Lũ

Google+ Pinterest LinkedIn +

Lại một cơn lũ nữa ùa về. Ở quê tôi cứ vào khoảng tầm tháng bảy, tháng tám âm lịch sau những trận mưa kéo dài nước lũ bắt đầu dâng cao.

Đã bao ngày qua mưa tầm tã, mưa ào ào, xối xả như trút nước. Dòng sông quê tôi vốn hiền hòa là thế nay cũng trở nên không kém phần hung dữ. Ngày thường dòng sông như một tấm thảm nhung xanh màu ngọc bích uốn mình như ôm ấp, bảo vệ, chở che ngôi làng nhỏ bé của chúng tôi. Giờ đây cái màu xanh ấy được thay bằng cái màu ngầu ngầu đục đỏ. Nước sông cuồn cuộn chảy xiết, nếu không may sẩy chân rơi xuống sẽ bị dòng nước nhấn chìm ngay tức khắc.

Những khóm bèo, rơm rạ…tất cả như rất hối hả, gấp gáp. Một vài cành củi khô như những cánh tay nhỏ bé ngoi lên ngụp xuống, dường như chúng đang cầu cứu sự giúp đỡ của con người. Nước sông cứ thế dâng lên cao, cao mãi như muốn nuốt chửng cả con đường và ngôi làng nhỏ bé của chúng tôi. Nhìn ra xa cả mặt sông cùng đồng ruộng là một biển nước mênh mông không phân biệt được đâu ranh giới là bờ.

Đọc thêm: Góc nhỏ cà phê sáng

Màn mưa trắng xóa giăng kín cả lối đi. Năm giờ chiều trời đã tối sầm lại, những làn khói bay là là trên nóc bếp báo hiệu những bữa cơm chiều sắp dọn. Thức ăn chủ yếu của người dân quê tôi những ngày mưa lũ chủ yếu là cà muối và nhút hay những ngọn rau khoai lang hái vội ngoài vườn. Để có một lon cà vừa trắng, vừa giòn, một lon nhút nức mùi thơm bà nội và mẹ tôi phải đã phải chuẩn bị rất công phu và kỹ lưỡng trong những ngày hè.

Trước hết cái lon sành phải được kỳ cọ thật sạch rồi đem hong khô. Những quả cà được cắt cuống rửa sạch để ráo, chọn những quả mít còn non, đem ra bờ sông gọt sạch vỏ trước khi đem muối. Khi muối cà xong bà nội tôi còn cẩn thận dùng một hòn đá – thường là đá cuội đằn thật kỹ. Bà bảo để có những quả cà vừa trắng vừa giòn thì không thể thiếu bước này.

Những ngày mưa lũ được bưng bát cơm nóng hổi với vài quả cà pháo hay một ít nhút đối với người dân quê tôi ngày đó đã là một niềm hạnh phúc. Giờ đây tuy đã được đi nhiều nơi, ăn nhiều món ngon nhưng vị mặn và giòn của cà, vị thanh thanh dịu nhẹ của nhút với tôi nó như vẫn còn lẩn khuất đâu đây.

lu-lut

Nguồn: Internet

Những con đường làng ngập nước. Nhà nào nhà nấy nước mấp mé bậc thềm. Thương mẹ gà và đàn con mới nở mẹ tôi phải chạy băng qua làn mưa đưa chúng vào trong căn bếp, lót một ít rơm làm ổ cho mấy mẹ con gà. Suốt cả đêm tiếng gà kêu liếp nhiếp hòa lẫn trong tiếng mưa rơi.

Nước lũ nuốt trọn cả cánh đồng và những ruộng rau muống. Những chú chuột đồng con nào con nấy béo ục ịch, ướt thướt lướt kéo nhau chạy vào những cây rơm ẩn náu. Gan lỳ hơn chúng còn kéo cả vào nhà, rúc vào những ngóc ngách hay gầm chạn… Giữa ban ngày một chú chuột lấm la lấm lét chạy ù ngang qua, chú mèo mướp tinh ranh lao “vút” một cái, con chuột chỉ kịp kêu lên một tiếng “chít”, nó đã nằm gọn trong mười móng vuốt sắc nhọn của chú mèo.

Đọc thêm: Vầng trăng trong tôi

Bọn trẻ con chúng tôi thì lấy làm thích chí mỗi lúc lũ về. Khi trời ngừng mưa cả bọn rủ nhau đi tìm những cây chuối bị mưa gió quật ngã, chặt thành từng khúc đóng thành một cái bè. Chọn những chỗ đường bị ngập sâu, rồi ba, bốn đứa một trèo lên. Phải có những động tác chèo thật khéo léo mới có thể đưa được cái bè chuối cập bến bờ bên kia.

Chỉ cần một chút sơ suất nhỏ thì cả bọn có thể rơi xuống nước bất cứ lúc nào. Tôi nhớ có lần do bất cẩn, cái bè bắt đầu chống chếnh. Bỗng “bùm” một cái, tôi bị rơi tõm xuống nước, từ đầu đến chân ướt như chuột lột. Lúc tôi đang lổm ngổm đứng lên thì cả bọn hò reo sung sướng.

Rồi chúng tôi lớn lên đứa nào cũng như những chú chim sải cánh bay xa, bay đến những những nơi xôn xao, đẹp đẽ để sống, làm việc và tận hưởng nhưng mỗi lúc có dịp gặp nhau thì bao kỷ niệm thời thơ ấu lại ùa về. Cả bọn tranh nhau kể một cách say sưa như đang sống lại những ngày xưa ấy. Dường như kỷ niệm tuổi thơ đã là một phần không thể thiếu trong cuộc đời của mỗi chúng tôi.     

Trước mắt tôi dòng sông, cánh đồng – một biển nước mênh mông ngầu ngầu đục đỏ đã dần hiện ra.

Nguyễn Thị Liên

Đọc thêm:   Con nhộng và cái kén
Share.