Con tim lạc lối

Google+ Pinterest LinkedIn +

Con tim lạc lối: Mùa hè năm nay, tôi bàn với chồng cho cu Bi đi học bơi vì theo tôi đây là một trong những kỹ năng quan trọng và cần thiết cho con. Nghe tôi thuyết phục chồng tôi liền đồng ý ngay. Thế là cứ mỗi buổi chiều sau khi hết giờ làm hai mẹ con tôi vội vã phóng xe ra bể bơi.

Như thường lệ khi các con tung tăng dưới nước thì cũng là lúc các phụ huynh trên bờ nhanh chóng làm quen nhau. Tôi và anh trở thành bạn cũng trong hoàn cảnh ấy. Đó là một người đàn ông đẹp trai, lịch lãm, ăn nói có duyên. Cứ mỗi buổi chiều đến hồ bơi chúng tôi lại cùng nhau chuyện trò, tâm sự về con cái, gia đình, công việc…rồi những chuyện trên trời dưới đất chỉ để làm cho nhau vui. Khi phụ huynh quen nhau thì hai đứa trẻ cũng sớm trở thành bạn bè.

Rồi một buổi chiều, không thấy anh đưa con đến bể bơi, trong lòng tôi bỗng thấy bồn chồn. Tôi không muốn chuyện trò với những phụ huynh khác, nếu có cũng một vài câu trả lời bâng quơ cho xong chuyện. Lấy chiếc điện thoại ra lướt mạng, tôi cũng không cảm thấy có gì thích thú. Bỏ vội điện thoại vào túi xách, tôi đưa mắt nhìn dáo dát xung quanh. Không thấy hình bóng anh đâu, một cảm giác thiếu vắng, trống trải dâng ngập trong lòng.

Những hôm sau chúng tôi lại gặp nhau, vẫn những câu chuyện vui, những tâm sự cuộc sống như thế. Cuối tháng khi đợt bơi của cu Bi kết thúc, chúng tôi xin số điện thoại của nhau. Những ngày sau đó không gặp anh, tôi thấy nhớ anh. Có lúc tôi ngồi ngẩn người ra, chồng tôi thấy lạ:

– “Em làm sao thế. Em ốm à”. Tôi giật mình : “Em không sao”

Bất chợt thấy xấu hổ, tự dưng lại nhớ một người đàn ông xa lạ. Tự hỏi mình làm sao thế này.

Một sáng thứ bảy, khi tôi đang mải dọn dẹp nhà cửa, chuông điện thoại báo “tít tít”. Là tin nhắn của anh, vẻn vẹn chỉ có mấy từ “Mấy hôm không gặp anh rất nhớ em. Mình gặp nhau được không em”. Bất chợt thấy lòng xao xuyến đến lạ.

Đọc thêm: Phận đàn bà

Tối hôm đó tôi bảo với chồng ngày mai tôi đi gặp mấy người bạn thời Đại học. Anh vui vẻ: “Em cứ đi chơi cho thoải mái, con cứ để anh lo”.

Đêm cuối trước khi đi gặp anh tôi không sao ngủ được. Hình ảnh anh cứ hiện lên trong tâm trí của tôi. Không hình dung nổi khi gặp anh tôi sẽ như thế nào, có bối rối lắm không. Bất chợt trở mình, bên cạnh tôi, chồng vẫn đang say giấc. Có chút gì đó ăn năn.

con-tim-lac-loi-con-nguoi-moi

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cafe ngoại thành bên cạnh dòng sông. Khung cảnh thật yên tĩnh, lãng mạn. Phải chăng nơi này chỉ dành cho những người yêu nhau. Tôi cứ thế tha hồ hít căng lồng ngực cái không khí trong lành, dịu mát buổi sáng mai. Đây là lần đầu tiên tôi hẹn hò với một người đàn ông không phải là chồng mình. Cảm giác hơi ngượng ngùng. Bất chợt anh nắm lấy tay tôi, ôm tôi vào lòng.

Tôi gối nhẹ đầu mình vào bờ vai ấm nóng của anh. Một cảm giác thật bình yên. Màn hình điện thoại sáng lên. Là loạt ảnh chồng tôi đưa hai con đi chơi công viên, hai đứa trẻ vui đùa thật thỏa thích. Hình ảnh chồng con đã kéo tôi trở về thực tại. Tôi như người bừng tỉnh sau một cơn mê. Tôi không thể, không thể lún sâu vào mối quan hệ tội lỗi này. Phải dừng lại, dừng lại ngay khi chưa quá muộn. Tôi rút nhẹ bàn tay mình ra khỏi bàn tay anh, đứng dậy làm anh không khỏi ngạc nhiên.

– “Em xin lỗi anh, em không thể. Chúng ta không được phép làm tổn thương những người thân yêu nhất. Lòng tin nếu đã mất sẽ không thể nào lấy lại được như lúc ban đầu và không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của sự phãn bội. Mong anh hãy hiểu cho em. Chúc anh luôn hạnh phúc”

Nói rồi tôi lên xe ra về bỏ lại sau lưng một khoảng không gian như vô hạn và bóng hình một người đàn ông đang thẫn thờ nhìn theo – người đàn ông mà một chút nữa thôi tôi đã thuộc về anh ấy. Tôi chợt thấy nhẹ lòng.

Hạnh phúc chẳng ở đâu xa đó là nụ cười con thơ, là hình ảnh người vợ hiền mong ta về nhà sau mỗi giờ tan sở, là bờ vai rắn rỏi của chồng xua tan hết mọi lo âu, ngờ vực mỗi lúc ta yếu lòng. Hạnh phúc ấy thật giản dị nhưng nếu ta không nâng niu, trân trọng thì một ngày hạnh phúc sẽ rời xa.

Nguyễn Thị Liên

Đọc thêm:   Điều quan trọng hơn cả phong thuỷ
Share.