Chuyện chiếc nhẫn ném xuống sông tự trở về và lời răn dạy của đức Phật

Google+ Pinterest LinkedIn +

Chuyện chiếc nhẫn ném xuống sông tự trở về và lời răn dạy của đức Phật: Ngày xưa trong một ngôi làng xa xôi nọ có 2 mẹ con góa phụ sống trong một ngôi nhà. Chồng chết sớm góa phụ một mình nuôi con trai khôn lớn. Nhà tuy không giàu có, nhưng chưa bao giờ bà phải lo về cơm ăn áo mặc hằng ngày. Điều đặc biệt là bà luôn nói với mọi người rằng: “Tôi là người không bao giờ mất cái gì cả”.

Có một lần người con trai theo bà đi bắt cá gần bờ sông, anh quyết tâm làm sáng tỏ việc mà bà mẹ luôn nói là “không bao giờ mất đồ gì cả”. Anh ta nói bà tháo chiếc nhẫn trên tay bà cho anh ta xem. Rồi bất chợt anh ném thẳng nó xuống dòng sông.

Bà mẹ vô cùng ngạc nhiên. Anh con trai nhìn bà và nói: “Thưa mẹ, mẹ luôn nói với con và mọi người, mẹ là người không bao giờ mất thứ gì cả. Vậy con mạo muội ném chiếc nhẫn của mẹ xuống dòng sông rộng lớn này, xem mẹ có thể tìm được nó về hay không?”.

Bà mẹ khá sửng sốt trước cách hành xử của người con trai. Nhưng bà vẫn ân cần, từ tốn vỗ vào đầu con trai và nói: “Mẹ luôn là người không mất bất kỳ thứ gì đâu con trai, rồi nó sẽ quay về sớm thôi”.

Chuyện chiếc nhẫn ném xuống sông tự trở về và lời răn dạy của đức Phật

Mùa hè năm đó, người con trai ra chợ mua cá về ăn. Khi mổ bụng cá ra thì thấy 1 chiếc nhẫn, anh ta kinh ngạc vì nó giống như chiếc nhẫn của mẹ mà anh ta ném xuống sông.

Người con trai gọi mẹ mình lại xem và đúng là chiếc nhẫn của bà đã đưa cho người con trai khi ở bên bờ sông. Người con trai thốt lên và không thể tin vào mắt mình. Đúng như mẹ anh nói. Bà là người chưa bao giờ mất đồ vật gì cả.

Vài năm sau, đức phật đưa các đệ tử của mình đi qua, vô tình xin thức ăn tại đây. Người con trai đến thỉnh giáo và hỏi người: “Tại sao mẹ của tôi lại có thể có được khả năng như vậy? Bà ấy chưa bao giờ mất món đồ nào cả?”.

Đức Phật chỉ vào một ngọn núi ở phía xa và kể cho anh ta toàn bộ câu chuyện. Hóa ra ở phía bắc của ngọn núi, trời trở nên nhiều mây và lạnh hàng năm vào mùa đông, vì vậy mọi gia đình phải di chuyển đến phía nam của ngọn núi để sinh sống. 

Có một bà già cô đơn, già và yếu, và gia đình rất nghèo, bà không thể di chuyển sang phía nam để tránh rét được. Nên bà phải ở nhà một ngôi nhà kiên cố của người khác. Khi gia đình đó quay trở lại vào mùa xuân năm sau, thì bà trả lại tất cả những đồ vật mà bà sử dụng của họ, bà chăm sóc nó và chưa bao giờ làm rơi võ, đánh mất hay sứt mẻ bất kỳ một thứ nào cả, chưa bao giờ.

Đã nhiều năm trôi qua, bà già cô đơn này luôn làm những điều tốt đẹp như vậy cho mọi người, vì điều này, mọi người đều rất biết ơn bà. Việc làm cao quý của bà già cô đơn này đã chạm đến một bà tiên sống ở đó và bà tiên đã bí mật ban cho bà phước lành cho bà là “không bao giờ bị mất món đồ gì cả”.

Kể xong câu chuyện, Đức Phật dừng lại và nói với đứa trẻ trước mặt, “Thật ra, bà già cô đơn này là kiếp trước của mẹ cậu đó!”

Sau khi người con trai nghe câu chuyện, anh ta vô cùng xúc động trước đức tính tuyệt vời của mẹ mình ở kiếp trước. Về sau anh càng ngưỡng mộ mẹ mình hơn. Anh không còn nghĩ mẹ mình là người hay khoe khoang với mọi người là bà không bao giờ bị mất đồ. Anh trở nên hiếu thảo hơn với mẹ mình. Và sống tốt hơn với mọi người.

Điều răn dạy về kiếp luân hồi của đức Phật. Hãy sống tốt, và làm nhiều việc tốt, dù có hay là không kiếp sau. Nhưng nếu bạn nghĩ là có thì hãy luôn hành thiện nhé.

 

 

Share.